Trang chủ » Tầm nhìn của mèo có thể đi xa tới đâu?

Tầm nhìn của mèo có thể đi xa tới đâu?

Đôi mắt sáng của mèo luôn ẩn chứa những điều bí ẩn; ánh nhìn lấp lánh trong bóng tối dường như ẩn chứa vô vàn bí mật. Là người nuôi mèo, chúng ta thường tự hỏi, liệu tầm nhìn của mèo có thể vươn xa đến đâu?

Câu trả lời nằm ở cấu trúc sinh lý và đặc điểm thị giác độc đáo của mèo.

Hãy cùng khám phá thêm về điều này.

1. Cấu trúc riêng biệt của mắt quyết định khoảng cách thị giác cơ bản.

Cấu trúc mắt mèo tạo nên nền tảng cho khả năng thị giác của chúng. So với con người, mèo có tỷ lệ phần đầu lớn hơn trong mắt, và võng mạc của chúng chứa nhiều tế bào que hơn tế bào nón. Tế bào que chủ yếu chịu trách nhiệm cảm nhận ánh sáng và chuyển động trong môi trường thiếu sáng, giúp mèo có thị lực ban đêm tuyệt vời, nhưng chúng kém hơn trong việc phân biệt màu sắc và chi tiết.

Ngược lại, tế bào nón chủ yếu chịu trách nhiệm phân biệt màu sắc và chi tiết. Mèo có ít tế bào nón hơn, khiến khả năng cảm nhận chi tiết và màu sắc của chúng kém chính xác hơn so với con người.

Về khoảng cách nhìn, mèo có thị lực viễn thị tương đối hạn chế, với khoảng cách nhìn tối ưu thường là trong vòng 6 mét. Trong phạm vi này, mèo có thể cảm nhận rõ ràng đường nét và chuyển động của vật thể.

2. Khả năng thích ứng của ánh sáng ảnh hưởng đến khoảng cách nhìn

Khả năng thích nghi với ánh sáng đặc biệt của mèo ảnh hưởng rất lớn đến phạm vi thị giác của chúng. Đồng tử của mèo có thể giãn nở đáng kể; trong bóng tối, chúng có thể mở rộng đến 90% nhãn cầu để thu thập càng nhiều ánh sáng yếu càng tốt.

Khả năng thu thập ánh sáng mạnh mẽ này cho phép mèo nhìn thấy các vật thể cách xa vài mét, ngay cả vào ban đêm hoặc trong môi trường thiếu sáng.

Trong điều kiện ánh sáng mạnh, đồng tử của mèo co lại thành một khe hẹp để giảm lượng ánh sáng đi vào mắt và bảo vệ võng mạc. Tuy nhiên, điều này cũng ảnh hưởng đến phạm vi thị giác, đặc biệt là khả năng phân biệt các vật thể ở xa.

Dưới ánh sáng mặt trời mạnh ngoài trời, mèo có xu hướng tập trung vào các vật thể gần hơn; đối với các vật thể cách xa hơn 10 mét, chúng có thể chỉ nhìn thấy đường viền mờ và khó đưa ra phán đoán chính xác.

3. Sự khác biệt trực quan giữa đối tượng động và tĩnh

Sự khác biệt trong khả năng nhận thức thị giác của mèo đối với các vật thể chuyển động và tĩnh cũng ảnh hưởng đến “phạm vi thị giác hiệu quả” của chúng. Hệ thống thị giác của mèo cực kỳ nhạy cảm với chuyển động; ngay cả ở khoảng cách xa, bất kỳ chuyển động nào của vật thể cũng có thể nhanh chóng thu hút sự chú ý của chúng.

Khả năng nhạy bén trong việc phát hiện các vật thể chuyển động này bắt nguồn từ bản năng săn mồi của chúng, giúp chúng nhanh chóng xác định vị trí con mồi trong tự nhiên.

Tuy nhiên, thị lực của mèo bị suy giảm đáng kể khi nhìn thấy các vật thể đứng yên. Nếu một vật thể đứng yên cách xa vài mét, mèo có thể không nhìn thấy nó, đặc biệt là khi màu sắc của vật thể đó tương tự như màu nền.

4. Ưu điểm độc đáo so với thị giác con người

Thị lực của mèo và con người có những khác biệt rõ rệt. Con người nhìn xa tốt, phân biệt màu sắc và chi tiết cực kỳ rõ ràng, nhưng khả năng nhìn trong bóng tối lại kém. Ngược lại, mèo có tầm nhìn ban đêm vượt trội và bắt chuyển động nhanh nhạy, dù chúng không nhìn xa tốt bằng con người và độ phân giải chi tiết thấp hơn.

Nhờ cấu trúc mắt đặc biệt và khả năng thích nghi ánh sáng mạnh mẽ, mèo sở hữu một “thế giới thị giác” riêng: không quá sắc nét ở khoảng cách xa, nhưng cực kỳ lợi hại trong điều kiện ánh sáng yếu và khi theo dõi vật thể chuyển động. Điều này giúp chúng trở thành những “thợ săn” linh hoạt cả trong tự nhiên lẫn cuộc sống gia đình.